DI SẢN VĂN HÓA THANH HÓA TRONG KỶ NGUYÊN SỐ: BẢO VỆ VÀ PHÁT HUY GIÁ TRỊ PHỤC VỤ PHÁT TRIỂN DU LỊCH
DOI:
https://doi.org/10.55988/2588-1264/323Từ khóa:
Di sản văn hóa; Chuyển đổi số; Bảo tồn di sản; Phát huy giá trị; Du lịch văn hóa.Tóm tắt
Di sản văn hóa là thành tố cốt lõi tạo nên bản sắc địa phương, đồng thời là nguồn lực nội sinh quan trọng đối với phát triển du lịch bền vững. Thanh Hóa là vùng đất có bề dày lịch sử, sở hữu hệ thống di sản văn hóa vật thể và phi vật thể phong phú, phân bố rộng khắp và gắn bó chặt chẽ với tiến trình hình thành, phát triển của xứ Thanh. Trong bối cảnh chuyển đổi số diễn ra mạnh mẽ, yêu cầu đặt ra không chỉ dừng lại ở việc bảo vệ di sản theo nghĩa lưu giữ, mà còn cần tổ chức lại hoạt động nhận diện, tư liệu hóa, số hóa, diễn giải và kết nối di sản với hệ sinh thái du lịch hiện đại. Nghiên cứu tập trung phân tích thực trạng di sản văn hóa Thanh Hóa trong mối quan hệ với chuyển đổi số và phát triển du lịch, qua đó làm rõ những kết quả đạt được, những hạn chế chủ yếu và nguyên nhân của các hạn chế này. Trên cơ sở tiếp cận liên ngành giữa văn hóa học, quản lý văn hóa và du lịch học, nghiên cứu đề xuất một số giải pháp trọng tâm nhằm hoàn thiện cơ sở dữ liệu di sản, nâng cao chất lượng diễn giải số, phát triển sản phẩm du lịch văn hóa số và tăng cường cơ chế phối hợp giữa nhà nước, doanh nghiệp, nhà khoa học và cộng đồng. Kết quả nghiên cứu cho thấy hiệu quả của chuyển đổi số trong lĩnh vực di sản phụ thuộc trực tiếp vào mức độ gắn kết giữa bảo tồn tính xác thực, năng lực quản trị dữ liệu và khả năng chuyển hóa giá trị văn hóa thành trải nghiệm du lịch có chiều sâu.



