TIỀM NĂNG PHÁT TRIỂN NGÀNH CÔNG NGHIỆP VĂN HÓA Ở VIỆT NAM: TRIỂN VỌNG ĐỐI VỚI CÁC CƠ SỞ ĐÀO TẠO VĂN HÓA - NGHỆ THUẬT
DOI:
https://doi.org/10.55988/2588-1264/301Từ khóa:
Công nghiệp văn hóa; Đào tạo văn hóa - nghệ thuật; Chính sách văn hóa; Chuyển đổi số trong văn hóa - nghệ thuật.Tóm tắt
Bài báo phân tích tình hình phát triển ngành công nghiệp văn hóa Việt Nam trong bối cảnh hội nhập quốc tế và chuyển đổi số theo cách tiếp cận hệ sinh thái, nhấn mạnh vai trò trung tâm của đào tạo nhân lực văn hóa- nghệ thuật trong việc kết nối chính sách, sáng tạo và thị trường. Trên cơ sở khảo sát thực tiễn và tham chiếu các mô hình đào tạo quốc tế, nghiên cứu xây dựng khung phân tích làm rõ vai trò trung gian của các cơ sở đào tạo trong chuyển hóa tiềm năng văn hóa thành năng lực sáng tạo và giá trị gia tăng cho ngành công nghiệp văn hóa. Bài báo đề xuất mô hình khái quát đổi mới đào tạo theo hướng tích hợp công nghệ, liên kết doanh nghiệp và thúc đẩy khởi nghiệp sáng tạo trong hệ sinh thái công nghiệp văn hóa, qua đó khẳng định yêu cầu phát triển đồng bộ giữa chính sách quốc gia và đào tạo nhân lực nhằm hình thành đội ngũ sáng tạo có bản sắc và năng lực hội nhập.



